Khi bát cơm nguội lại trở thành ký ức day dứt nhất

Gari Nguyễn
Có những đêm mình tưởng sẽ trôi qua bình thường, vậy mà chỉ một bát cơm nguội lại trở thành ký ức day dứt nhất của tuổi trẻ.
18 tuổi.
Hồi mới lên Sài Gòn, mình từng nghĩ hạnh phúc là được ăn cơm nóng, có người chờ mình về. Nhưng đời lại không giống sách dạy, mình thường ăn cơm nguội một mình, giữa phòng trọ tối om, nghe tiếng xe chạy ngoài phố, và thỉnh thoảng, nước mắt rơi xuống bát cơm lúc nào chẳng hay.
25 tuổi.
Có lần, sau khi đi làm về, tầm 10 giờ đêm, mình vụng về nấu cả nồi cơm cho hai người, xong lại ngồi ăn một mình đến tận khuya. Mình đã nhắn cho một người bạn thân: “Mày còn thức không?” để rủ ăn chung, rồi lại xóa đi, tự cười bản thân kỳ cục, vì giờ này chắc bạn đã ngủ rồi, nhưng lòng thì thấy nhẹ bẫng.
Lớn lên rồi mới hiểu, những bữa ăn không trọn vẹn hóa ra lại là thứ khiến mình trưởng thành nhanh nhất.
Đôi khi, chỉ cần một lần tự lau nước mắt, một lần ăn cơm nguội giữa đêm, một lần gửi tin nhắn không ai trả lời… Bạn sẽ hiểu: có những nỗi đau không cần ai chứng kiến, chỉ cần mình đủ can đảm đối diện là đã đủ.
30 tuổi.
Mình vẫn thích ngắm bầu trời đêm từ trên cao, vẫn lặng lẽ viết nhật ký, viết sách lúc 3h sáng sau một ngày làm việc vất vả, khi mọi nỗi buồn nhỏ xíu cũng trở nên thật lớn. Mình chỉ tự nhắc bản thân rằng, mỗi khoảnh khắc trôi qua, đừng phí hoài vào tiếc nuối nữa. Cả đời quá ngắn để chỉ nhớ về một bát cơm nguội.
Có những ký ức không thể chữa lành, nhưng mình vẫn sống tiếp, nhẹ nhàng như một đêm đầy sao và yên bình như thể chính mình đang lớn lên lần nữa.
|Gari| #Gari
Quý vị độc giả đọc thêm sách của Gari tại đây ạ: https://s.shopee.vn/8pa5MTErcW
Có thể là hình ảnh về văn bản cho biết 'Lớn lên rồi Lónlênròmóihiểu, mới hiểu, những bữa ăn không trọn vẹn lại khiến mình trưởng thành nhanh nhất. Gari Tác giả sách "Món hàng hiệu mang tên Tôi''